4/09/2013

Hãy để cho Nhật Nam được yên!


Những ngày qua, dự luận ồn ã xung quanh clip của báo Tuổi trẻ phỏng vấn em Đỗ Nhật Nam, một tài năng 12 tuổi của Việt Nam. Nổi lên đó là 3 luồng ý kiến khác nhau. Một phía ủng hộ, một phía phản đối và một phía khác, “ném đá” Nhật Nam.

Đỗ Nhật Nam
Đỗ Nhật Nam

Phía ủng hộ thì cho rằng em đã bằng phong tái tự tin, có phần hơi “tây”, Nam đã trả lời chững chạc lưu loát, không né tránh, đi thẳng vào câu hỏi với những câu trả lời tuyệt vời mà không phải bất cứ người lớn nào cũng có được.

Ngược lại, phía không đồng tình thì cho rằng em già dặn, “không có tuổi thơ”, kiêu sớm, phong thái thì có vẻ “vô lễ” khi trả lời không nhìn vào người phỏng vấn… Đặc biệt là em thẳng thắn bày tỏ một quan niệm khá bất ngờ: “Em không đọc truyện tranh vì mẹ em nói truyện tranh là con sâu đục khoét tâm hồn".

Trong một cuộc phỏng vấn khác, em còn không ngần ngại bày tỏ khi lớn lên sẽ là giáo sư ở những trường đại học danh tiếng của Mỹ và sau đó trở về Việt Nam.

Có lẽ cũng cần nói qua về Đỗ Nhật Nam dù nhiều người đã biết. Nam là gương mặt quen thuộc đã xuất hiện nhiều trên các phương tiện truyền thông, từng là MC cho chương trình Chúc bé ngủ ngon (VTV3), Quả chuông nhỏ, Trò chuyện cùng bé (VTV2), là MC, “ca sĩ nhí”, “giáo viên” dạy tiếng Anh cho các bạn nhỏ đang điều trị tại khoa ung bướu Bệnh viện Nhi Trung ương. 

Nam có năng khiếu đặc biệt về ngoại ngữ. Năm 7 tuổi, chỉ trong một thời gian rất ngắn, Nam hoàn thành xong hai chứng chỉ Starters, Movers của ĐH Cambridge với số điểm tuyệt đối. Cậu bé cũng có điểm số thi TOEIC 940/990, IELTS 6.5/9.0. Một thành tích là niềm ước ao của hầu hết sinh viên đại học.

Trở lại với cuộc tranh luận gần đây, trước hết bỏ qua những bình luận nặng vì ghen ghét, đố kị bởi “ném đá” một đứa trẻ với bất kỳ lý do gì đều là thiếu sự cảm thông và có phần nhẫn tâm. Hai luồng ý kiến còn lại đều có lý do để tồn tại.

Về luồng ý kiến không đồng tình với Nhật Nam, có lẽ bởi họ sống khác với em, có những quan niệm khác, tư duy khác, phong thái khác… Họ không chấp nhận chỉ vì em “già dặn” quá, không giống như tuổi thơ của họ, không giống với những gì họ đã nhìn, đã thấy, đã biết. Họ muốn Nhật Nam phải”khéo léo”, phải mềm mỏng, phải ngây thơ, phải khiêm tốn kiểu “ngu thần xin có thiển kiến” vân vân và vân vân.

Ngược lại, những người ủng hộ em thì ca ngợi hết lời, thậm chí có nhiều người còn coi em là thần đồng. Họ lập luận rằng tại sao lại bắt Nam phải thế này, thế khác? Tại sao Nam phải thích truyện tranh như tất cả những trẻ em khác mà không ngược lại? Em thích cái này hay cái kia, ghét cái này hay cái nọ là quyền của em. Về phong thái, tại sao lại bắt em phải khép nép trước một đối tượng phỏng vấn em bởi trong sự việc này, em là đối tượng chính.

Xin được trích nhận xét của cô giáo Nhật Nam trên BLOG Trang Hạ: “Cần cù, ham học học, lễ phép, cầu tiến và vô cùng thông minh. Đối với các bạn trong lớp, Nam cũng rất hòa đồng và chưa học sinh nào phàn nàn về Nam cả...”.

Cũng tại trang BLOG này, cô giáo của Nhật Nam còn kể lại khi em diễn thuyết tại trường Đại học Cambridge danh tiếng Anh quốc đã khiến vị hiệu trường trường vô cùng lúng túng và phải thốt lên: “Một bộ óc tuyệt vời trong một cậu bé đáng yêu”.

Câu hỏi đặt ra ở đây là nên hành xử đối với sự việc này như thế nào? Theo chúng tôi, có lẽ cách hành xử tốt nhất hiện nay là tôn trọng em một cách đúng mức.

Về những người không đồng tình, nên chấp nhận sự đa dạng, đa chiều của cuộc sống. Không phải cái gì khác mình, không như mình nghĩ, không theo ý mình, không có trong tiền lệ thì cái đó là sai, là xấu…

Đối với những ai ủng hộ Nhật Nam, cũng cần có sự bình tĩnh. Hãy để em tự do phát triển tài năng và hỗ trợ cho sự phát triển đó nhưng không nên thái quá bởi những sự “tung hê” quá sớm không phải lúc nào cũng là điều tốt, nhất là khi Nhật Nam còn quá trẻ. Đặc biệt là không nên khoác cho em những danh hiệu như “thần đồng” bởi nhìn ở góc độ nào đó, đây là một gánh nặng.

Nhà thơ Trần Đăng Khoa đã có lần tâm sự với tôi đại để rằng, anh phải khoác “cây thánh giá thần đồng” như một gánh nặng tuổi thơ. Anh thèm khát được là đứa trẻ bình thường như hàng trăm những đứa trẻ của làng anh.

Quan điểm của bạn không biết thế nào còn với tôi, có lẽ điều tốt nhất lúc này là hãy để cho em được yên!

(Blog Dân trí)

3/26/2013

Bầy nhặng “đầu đen” làm báo


Những năm gần đây, sự phát triển bùng nổ của CNTT, báo mạng đã trở thành kênh thông tin tuyên truyền, phổ biến kiến thức nhanh chóng, hiệu quả, đặc biệt là đối với giới trẻ trí thức.

Tuy nhiên, sự rẻ rúng của rất nhiều trang báo mạng, blog gần đây là điều đáng báo động và trăn trở đối với những người làm công tác báo chí, văn hóa và giáo dục. Những bài viết mang tính giáo dục, định hướng ngày càng ít so với những tin bài lá cải, các bài viết chỉ trích nói xấu, bôi nho hình ảnh của Đảng, Nhà Nước. Những ngôn từ trước đây chỉ có ở những trang “web đen” thì nay xuất hiện nhan nhản trên các trang báo mạng, blog thậm chí cả trên các trang báo lớn được coi là có uy tín.
Những bài viết về chuyện yêu đương, tình ái, đời tư của giới ca sĩ, nghệ sĩ, người mẫu luôn được cập nhật thường xuyên; những bài viết về bạo lực, mô tả chi tiết hành vì trả thù, giết chóc, trộm cắp của học sinh… cũng được các báo dùng để câu khách mà không biết mục đích giáo dục, tuyên truyền của nó là gì. Phải chăng đây là những bài viết hướng dẫn hay thông báo với độc giả rằng việc giết chóc, ái tình nhăng nhít là chuyện xảy ra thường xuyên trong xã hội?
Nhưng chuyện đó thì phần nào củng phản ánh thực trạng xã hội xảy ra, nghĩ cho cùng thì có thể chấp nhận được điều đó nhưng thực tế hiện nay điều mà chúng ta lo ngại là sự xuất hiện ngày càng nhiều các blog, các trang báo mạng viết bài có nội dung phản động, tuyên truyền những thông tin chống đối Đảng và nhà nước. Đi ngược lại lợi ích của cả dân tộc như Dân làm báo, Quan làm báo… các trang mạng xã hội khác.
Điều đó khiến chúng ta phải lo ngại về sự nhận thức thấp kém của những con người này trong xã hội ta?
Thật nhảm nhí khi báo chí, blog đua nhau giật tít cho chuyện cãi vã, nói xấu, tẩy chay nhau giữa những chuyện mà hiển nhiên là chân lý, là sự thật khách quan của dân tộc không thể bàn cải như vai trò lãnh đạo của Đảng đối với dân tộc chẳng hạn, sự tổ chức của Bộ máy nhà nước ta…
Điều đáng buồn là những tên viết bài ấy lại là những con người có học có hành tốt nghiệp những trường danh giá như báo chí, nhân văn , được đào tạo chính quy, bài bản nhưng lại quay đầu viết bài bôi nhọ Đảng, Nhà nước, thậm chí còn bội nhọ cả lạnh tụ của đất nước nữa, Thì đó là phản độnh chứ gì nữa? Điều đó, không thể nào chấp nhận được?
Đến đây, xin được hỏi những người “làm báo”, viết blog một câu rằng “các ông có hiểu như thế nào là báo chí, truyền thông  không?”
Theo tôi hiểu thì:
Bản chất của họat động báo chí, truyền thông.
Thứ nhất, là họat động thông tin – giao tiếp xã hội;
Thứ hai, là họat động liên kết (kết nối) xã hội;
Thứ ba, là họat động can thiệp xã hội.
Vậy, các ông nghĩ mình đang làm gì hả? có phải là tiến bộ, giúp ích cho xã hội này không hay chỉ là những trò lố bịch, giật tít nhau, gây hỏa mù  ảnh hưởng đến cuộc sống bình yên của nhân dân, đúng là lũ thừa hơi ngồi lê đánh bệt”, không còn việc gì, đi nói xấu người khác, phá hoại!


Trong khi lãnh đạo và nhân dân cả nước đang chung sức phát triển công nghiệp hóa , hiện đại hóa đất nước, mang lại cược sống ấm no, hạnh phúc cho nhân dân thì các trang mạng, blog ra sức công kích phá hoại điều ấy, cụ thể tôi xin đơn cử như các blog  Dân làm báo, Quan làm báo, Điếu Cày, … giống như một kiểu âm binh, con sâu chuyên đi đục khoét, phá hoại, là mối mọt, bầy nhặng đầu dên của xã hội ngày đêm muốn rắp tâm phái hoại với những lời lẽ của những con người phản động, trong đó không ít là các nhà báo lỗi lạc

Ở đây, tôi không đưa ra phán xét gì với người làm công tác báo chí, hay truyền thông cả vì mỗi bạn đọc đều có nhận xét của riêng mình. Đó là tự do “ ngôn luận” nhưng chúng ta ngôn luận phải trong khuôn khổ, mực thước của xã hôi.  Song hiện nay chúng ta không hề xa lạ với mấy chiêu trò rẻ tiền của một số blog như Dân làm báo, Quan làm báo,… liên tục tung những tin tức hỏa mù, không có thông tin kiểm chứng để đả kích lãnh đạo Việt Nam. Thế nhưng, điều gì liên quan đến tự tôn dân tộc thì nếu nó không phải là dân tộc Việt thì tôi sẽ không nói đến, còn nếu là người Việt thì phải trân trọng những gì mà cả dân tộc đang phải đấu tranh bảo vệ lãnh thổ chứ không phải ngồi đổng nói trống không mà chà đạp lên tinh thần dân tộc của người Việt Nam là việc không thể tha thứ!
Trong xã hội mà xã hội cùng bồng bềnh trong biển thông tin nhiễu loạn, người đọc nếu không chọn lọc thông tin, phân tích, bóc tách vấn đề một cách thấu đáo thì rất dễ bị sa vào cái bẫy do thế lực xấu đứng sau bày ra, vô tình trở thành con rối cho chúng giật dây.
Như vậy blog ấy có đáng được mang cái tên “Dân làm báo” hay không? Hay đây chỉ là cái mác để thực hiện các ý đồ đen tối? Chắc hẳn trong mỗi NGƯỜI DÂN YÊU NƯỚC chúng ta đã có câu trả lời!

QLB, DLB …. Một bọn sáo rỗng, vô học. Viết toàn câu từ cay nghiệt, mất dạy, chúng nó chả khác gì con nít, hay là bọn “đầu đàn ông nhưng mông đàn bà”, thừa hơi ngồi lê đánh bệt, không còn việc gì, đi nói xấu người khác, phá hoại!

Cái loại như chúng nó stop mẹ đi cho lành, càng post càng phơi bày sự bất lực. Có giỏi ra ngoài xã hội tìm cách mà đưa đất nước đi lên nhé! Thời gian chúng mày nên dành tạo ra của cải vật chất, phúc lợi xã hội đi! Đừng lên mà phơi bày sự ngu xuẩn, dốt nát nữa!
Chúng nó có câu: “Đừng nghe Đảng nói, hãy nhìn Đảng làm” << ngu xuẩn       
Còn với tôi: "Đảng dạy điều tốt, còn người thực hiện chưa được tốt mà thôi” Đảng là niềm tin tất thắng mãi mãi trong tim tôi.

Rồi ông phê phán qui định tại Điều 4 Hiến pháp: “Không có điều 4 thì đảng mất quyền lãnh đạo. Không phải vô cớ mà ông Nguyễn Minh Triết tuyên bố bỏ điêu 4 là tự sát. Đây là lối tư duy cực kỳ thiểu năng. Đất nước này chỉ có 1 đảng của các ông, ai vào đây làm thay các ông mà phải sợ mất quyền lãnh đạo? Ngược lại, các ông còn cố tình giữ điều 4 cực kỳ phản cảm, chỉ tổ phản tác dụng lại mà thôi”. Cần phải khẳng định cho ông hiểu rằng: Đảng Cộng sản Việt Nam ra đời là tất yếu lịch sử; Đảng Cộng sản Việt Nam là đảng cầm quyền, điều này được chính lịch sử cách mạng và nhân dân lựa chọn. Nếu ông chưa rõ điều này, ông có thể tìm hiểu lại lịch sử đấu tranh chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ xâm lược giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước. Đảng cầm quyền để không lạm quyền dẫn tới “độc tài” (như từ mà ông sử dụng trong bài viết của mình) thì Đảng phải hoạt động trong khuôn khổ của pháp luật. Hoạt động của Đảng không thể nằm ngoài luật, vì vậy qui định về vị trí và vai trò lãnh đạo của Đảng tại Điều 4 Hiến pháp là tất yếu khách quan.

 Đây là vấn đề không cần phải bàn cãi. Vấn đề cần bàn ở đây là góp ý sửa đổi về trí, vai trò sự lãnh đạo của Đảng, hoạt động của Đảng cho phù hợp với yêu cầu của thực tiễn trong giai đoạn mới. Ông hoàn toàn có thể góp ý về nội dung này.

Những điều ông xằng bậy cũng đủ người khác kinh tởm lắm rồi, chẳng ai tin ông đâu. Mong ông đọc, hiểu và đừng có viết lung tung, xằng bậy nữa. Không chỉ có tôi mà rất nhiều người sẽ phê phán nội dung bài viết và quan điểm nhận thức thấp kém của Ông đấy.

Linh BEO

10/15/2012

Quyết định bỏ phiếu ủng hộ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng diễn ra như thế nào?

Như tin trước Bồ Câu Đen đã đưa, đồng chí Nguyễn Tấn Dũng được 129/175 phiếu ủng hộ (~73,71%). “Người Đưa Tin” có sự nhầm lẫn khi cung cấp thông tin cho Bồ Câu Đen về lời phát biểu của 5 ý kiến yếu ớt, ông Nguyễn Tuấn Khanh (6 Khanh) Phó ban Tổ chức Trung ương là người nổ phát súng đầu tiên ủng hộ tuyệt đối đồng chí Nguyễn Tấn Dũng tiếp tục điều hành Chính phủ.


5 ý kiến yếu ớt đề nghị xem xét kỷ luật đồng chí Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng gồm có: đ/c Nguyễn Doãn Khánh (Bí thư Tỉnh ủy Phú Thọ); đ/c Huỳnh Ngọc Sơn (Phó Chủ tịch Quốc Hội); đ/c Vũ Trọng Kim (Phó Chủ tịch kiêm Tổng thư ký Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, đ/c Vũ Trọng Kim là Ủy viên Trung ương Đảng “đậu vớt” trong kỳ bầu cử vừa qua); đ/c Phạm Quang Nghị (Bí thư Thành ủy Hà Nội) và đ/c Phan Văn Sáu (Bí thư Tỉnh ủy An Giang).

Sau phần phát biểu của các Ủy viên Trung ương, đ/c Trương Tấn Sang và đ/c Phạm Quang Nghị nhận thấy tình thế không còn thuận lợi nên đã đề nghị không bỏ phiếu (vì đã có quá nhiều ý kiến ủng hộ rồi). Nhưng, đ/c Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng; đ/c Đại tướng, Bộ trưởng Bộ Quốc Phòng Phùng Quang Thanh; đ/c Thượng tướng, Thứ trưởng Bộ Quốc Phòng, Đô đốc Hải Quân Nguyễn Văn Hiến; đ/c Trung tướng, Thứ trưởng Bộ Công An Tô Lâm kiên quyết yêu cầu bỏ phiếu để rõ ràng và công bằng. Được biết, trong quá trình bỏ phiếu, đ/c Trương Tấn Sang lặng lẽ rời Hội nghị khi chưa kết thúc với lý do gặp mặt các Doanh nhân Việt Nam tiêu biểu.

Hôm nay, Hội nghị Trung ương 6 họp ngày cuối cùng bàn về chủ đề Biển Đông và sẽ bế mạc vào lúc 18h.

Bồ Câu Đen: Chúng tôi đang tiếp tục theo dõi thông tin và sẽ sớm công bố với bạn đọc.

Không thể xuyên tạc quyền tự do tôn giáo ở Việt Nam

Trên toàn lãnh thổ Việt Nam không có bất kỳ ai bị bắt, giam giữ hoặc kiểm soát, truy bức vì lý do tôn giáo. Bất cứ ai theo tôn giáo đều được tự do sinh hoạt, thờ cúng, tiến hành các nghi lễ tôn giáo trong khuôn khổ pháp luật. Vậy mà, vẫn còn có những người phát biểu rằng ở Việt Nam không có tự do tôn giáo. Có lẽ những người này đã không hiểu tình hình thực tế ở Việt Nam, nhầm lẫn việc lợi dụng tôn giáo vi phạm pháp luật với “quyền tự do tôn giáo”, hoặc cố tình xuyên tạc quyền tự do tôn giáo ở Việt Nam…


Trước hết, phải khẳng định rằng, bảo đảm tự do tôn giáo và tín ngưỡng của nhân dân là quan điểm cơ bản, nhất quán, xuyên suốt của Đảng Cộng sản Việt Nam và Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam. Chỉ sau một ngày đọc Tuyên ngôn Độc lập, ngày 3-9-1945, chủ tọa phiên họp đầu tiên của Chính phủ mới thành lập, Hồ Chí Minh đã đề nghị Chính phủ tuyên bố “tín ngưỡng tự do, lương giáo đoàn kết”. Từ đó đến nay, quan điểm ấy của Chủ tịch Hồ Chí Minh đã trở thành định hướng chung cho việc hoạch định và thực thi chính sách tôn giáo của Đảng và Nhà nước ta trong mọi thời kỳ cách mạng.

Hiến pháp - luật cơ bản và có hiệu lực pháp lý cao nhất của Nhà nước ta đều khẳng định công dân có quyền tự do tôn giáo. Điều 70 của Hiến pháp năm 1992 (Hiến pháp hiện hành) nêu rõ “Công dân có quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo, theo hoặc không theo một tôn giáo nào. Các tôn giáo đều bình đẳng trước pháp luật. Những nơi thờ tự của các tín ngưỡng, tôn giáo được pháp luật bảo hộ. Không ai được xâm phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo hoặc lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo để làm trái pháp luật và chính sách của Nhà nước”.

Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội (bổ sung, phát triển năm 2011) được Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XI thông qua cũng đã khẳng định: “Tôn trọng và bảo đảm quyền tự do tín ngưỡng, tôn giáo và không tín ngưỡng, tôn giáo của nhân dân theo quy định của pháp luật. Đấu tranh và xử lý nghiêm đối với mọi hành động vi phạm tự do tín ngưỡng, tôn giáo và lợi dụng tín ngưỡng, tôn giáo làm tổn hại đến lợi ích của Tổ quốc và nhân dân”.

 Không chỉ được thể hiện bằng các quan điểm, đường lối, chính sách, quy định của pháp luật mà trên thực tế, quyền tự do tôn giáo của mọi công dân, của mọi tổ chức tôn giáo chân chính với hàng chục triệu tín đồ trên cả nước luôn được Đảng, Nhà nước và các cấp chính quyền quan tâm, tôn trọng và tạo điều kiện hoạt động, phát triển. Theo số liệu thống kê, hiện nay cả nước có gần 100.000 chức sắc tôn giáo, trên 22.000 cơ sở thờ tự, trong đó có nhiều công trình được trùng tu, xây mới. Tính riêng hai năm 2010 và 2011 đã có gần 500 công trình tôn giáo được xây mới, hơn 600 cơ sở thờ tự được nâng cấp, sửa chữa khang trang, đáp ứng nhu cầu tín ngưỡng của một bộ phận nhân dân. Các cơ sở đào tạo chức sắc tôn giáo với đủ các cấp học, như: Học viện Phật giáo, Chủng viện Thiên chúa giáo và các trường cao đẳng, trung cấp của các tôn giáo đã và đang hoạt động với sự giúp đỡ của các cấp chính quyền địa phương. Hoạt động báo chí, in ấn, xuất bản trong lĩnh vực tôn giáo được đẩy mạnh, riêng Nhà xuất bản Tôn giáo đến nay đã xuất bản hơn 4000 đầu sách với số lượng hàng chục triệu bản.

Mọi sinh hoạt tôn giáo hợp pháp ở Việt Nam đều diễn ra bình thường, không gặp bất cứ sự cản trở nào. Đặc biệt, những ngày lễ của các tôn giáo được tổ chức trọng thể theo đúng nghi thức tôn giáo, thu hút sự tham gia đông đảo của các tín đồ với tinh thần phấn khởi, yên tâm và tin tưởng vào chính sách tôn giáo và pháp luật của Nhà nước Việt Nam, đồng thời bảo đảm trật tự an toàn xã hội. Dư luận trong nước và quốc tế đánh giá rất cao việc Việt Nam đã tổ chức thành công Đại lễ Phật đản Liên hợp quốc vào năm 2008, Hội nghị Thượng đỉnh Phật giáo thế giới vào năm 2010...

Cùng với việc đáp ứng nhu cầu sinh hoạt tôn giáo của các tín đồ, Đảng Cộng sản Việt Nam và Nhà nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam cũng đã có nhiều chủ trương, chính sách chăm lo đến đời sống của bà con giáo dân, đặc biệt là việc giải quyết các vấn đề an sinh xã hội, phát triển văn hóa, tạo điều kiện cho các sinh hoạt tín ngưỡng, tôn giáo của đồng bào.

Khách quốc tế khi đến đất nước Việt Nam đều dễ dàng nhận thấy người dân theo tín ngưỡng, tôn giáo sinh hoạt bình thường và các lễ hội được tổ chức chu đáo tại các cơ sở thờ tự có sự tham gia đông đảo của người dân. Cựu Phó tổng thống chính quyền Sài Gòn Nguyễn Cao Kỳ, khi về thăm Việt Nam, chứng kiến sự thật về tự do tôn giáo tại đất nước của mình đã phát biểu: “Không phải riêng tôi, mà cả trăm, nghìn Việt kiều về thăm quê hương đều thấy chùa chiền được xây cất ngày càng nhiều, người đi chùa, đi nhà thờ đông nghìn nghịt, hoàn toàn không có sự cấm đoán. Nếu mà nói về tự do tôn giáo thì thật sự có tự do, không ai có thể chối cãi được”.

Năm 2009, Đoàn Ủy ban Tự do tôn giáo quốc tế Hoa Kỳ do Phó chủ tịch M.L Cro-ma-ti dẫn đầu đến thăm và làm việc tại Việt Nam đã nhận xét: “Tự do tôn giáo, tín ngưỡng ở Việt Nam đã được mở rộng và có nhiều tiến bộ, nhiều điểm đáng khích lệ”.

Thứ trưởng Ngoại giao Tòa thánh Va-ti-căng Ba-lê-xtre-rô khi đặt chân tới Việt Nam hồi tháng 2 năm nay cũng ghi nhận: Chính phủ Việt Nam đang nỗ lực thực hiện nhất quán và không ngừng hoàn thiện chính sách tôn trọng và bảo đảm tự do tôn giáo của người dân.

Tiếc rằng, một số người, do chưa hiểu kỹ tình hình tự do tôn giáo ở Việt Nam đã có những thông tin sai sự thật về tự do tôn giáo ở Việt Nam.

heo quan điểm của Liên hợp quốc trong Công ước quốc tế về các quyền dân sự và chính trị năm 1966 thì tự do tôn giáo là một quyền cơ bản của con người, nhưng quyền tự do tôn giáo không phải là tuyệt đối, mà là một quyền có giới hạn. Sự giới hạn đó là cần thiết nếu việc thực hiện quyền này xâm hại tới an ninh quốc gia, trật tự xã hội, sức khỏe cộng đồng hoặc quyền và tự do cơ bản của người khác. Nói cách khác, ở tất cả các nước, các loại hình tổ chức tôn giáo đều được tự do hoạt động nhưng phải trong giới hạn của pháp luật. Mọi hành vi hoạt động tôn giáo gây hại đến an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, vi phạm đạo đức và các quyền của người khác…, đều bị cấm và nghiêm trị theo pháp luật. Những tổ chức hoạt động mê tín dị đoan, giả danh tôn giáo, giáo phái cực đoan đều không được thừa nhận có tư cách và quyền như một tôn giáo.

Nước Mỹ luôn tự nhận là quốc gia bảo đảm về tự do tôn giáo, nhưng tại đây, nếu ai đó có những hành vi danh xưng tôn giáo để tập hợp lực lượng, chống nước Mỹ đều bị cơ quan bảo vệ pháp luật ở các bang bắt, xử lý nghiêm khắc. Mới đây, các cơ quan bảo vệ pháp luật ở Mỹ đã bắt giữ 7 thành viên của nhóm Hutaree (tên thổ ngữ mà những người trong nhóm tự đặt ra) vì có hành vi chống lại chính quyền Mỹ. Nhóm Hutaree có trụ sở tại bang Michigan, đã lên kế hoạch giết một sĩ quan cảnh sát sau khi tấn công một đám tang, nhằm bắt đầu một cuộc nổi loạn, sử dụng vũ khí chống lại chính quyền Mỹ. Khi bị bắt, nhóm này xưng danh "chiến binh Thiên Chúa giáo" và nói rằng họ được quyền làm theo "Chúa".

Rõ ràng, tự do tôn giáo không thể đánh lận với một số đối tượng lợi dụng tôn giáo để thực hiện hành vi vi phạm pháp luật. Hai phạm trù này hoàn toàn khác nhau. Pháp luật ở Việt Nam và ở hầu hết các quốc gia trên toàn thế giới đều có những điều, khoản khẳng định: Mọi công dân trong một quốc gia đều bình đẳng trước pháp luật. Khi phạm một tội thì dù công dân đó theo hay không theo tôn giáo cũng đều chịu sự trừng phạt của pháp luật một cách bình đẳng.

Việc đánh giá hoạt động tự do tôn giáo phải dựa trên tình hình khách quan về đời sống tôn giáo ở một quốc gia, vùng, lãnh thổ, bao gồm cả đời sống vật chất và văn hóa, tinh thần, không nên chỉ nhìn vào một số đối tượng theo tôn giáo nhưng vi phạm pháp luật lại “chụp mũ” cho rằng nhà nước đó đã “đàn áp tôn giáo”. Những ai lợi dụng tôn giáo để gây mất ổn định xã hội, lật đổ chính quyền thì đều được coi là vi phạm pháp luật của quốc gia ấy và họ sẽ phải chịu hoàn toàn trách nhiệm về hành vi của mình.

Không thể xuyên tạc thực tế về quyền tự do tôn giáo ở Việt Nam./.

qdnd.vn

10/09/2012

Bà Đặng Thị Hoàng Yến là chủ xị của Quan Làm Báo

Giữa lúc Hội nghị Trung ương 6 của Đảng Cộng sản Việt Nam ở trong tuần họp thứ nhì, trang blog có nhiều bài về chính trị Việt Nam ‘Quan làm báo’ không còn cập nhật được ở địa chỉ quanlambao.blogspot như mấy tháng qua.


Chập tối hôm thứ Ba 9/10 giờ Việt Nam, người đọc khi bấm vào địa chỉ này được dẫn đến một tên miền khác là quanlambao.info và thấy một thông cáo của một nhóm người ẩn danh xưng là ‘đang sinh sống ở hải ngoại’ và cho đăng bài tấn công cựu dân biểu Việt Nam, bà Đặng Thị Hoàng Yến.

Những gì đăng tải tại đây cho rằng bà Hoàng Yến đứng đằng sau trang Quan làm báo nhưng cũng cảnh báo là họ đã “hoàn toàn nắm được tất cả thông tin, các hoạt động của bà tại Hoa Kỳ, thì chúng tôi đưa thêm các thông tin khác của bà để bà tự thẩm định”.

Trong phần ảnh đăng trong bài có cả nhiều ảnh của gia đình và con cái bà Đặng Thị Hoàng Yến chụp ở Hoa Kỳ.

Về quan điểm chính trị, thông báo của những người mà có vẻ đã chiếm địa chỉ của Quan làm báo chỉ tập trung vào bà Hoàng Yến để giải thích lý do việc làm của họ:

Trang quanlambao.info nay có bài phê phán nặng bà Đặng Thị Hoàng Yến

“Chúng tôi là những người sinh sống tại hải ngoại tuy chưa đồng tình với sự lãnh đạo hiện nay của Nhà nước Việt Nam nhưng cũng tuyệt đối không thể đồng tình với các hành động vu khống bỉ ổi, bịa đặt hèn hạ nhằm đưa đất nước Việt Nam vào cảnh nguy cơ nồi da xáo thịt để thu lợi cho cá nhân và nhóm lợi ích của bà.”

Tuy nhiên, các bài đăng trên quanlambao bộ cũ và cách viết trên bài mới nhất hôm 9/10 tìm cách quy bà Hoàng Yến là người đứng đằng sau trang web bị cho là tấn công Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, không dùng văn phạm theo cách các Việt Kiều ở Hoa Kỳ hay nơi khác thường dùng.

Trang Quan làm báo cho đến sáng ngày hôm nay vẫn còn các bài phê phán nặng các nhân vật lãnh đạo Việt Nam họp Hội nghị Trung ương 6 ở Hà Nội trước ngày bỏ phiếu quan trọng vào thứ Tư này.

Đây là cuộc bỏ phiếu các nhà bình luận bên ngoài cho rằng có tính quyết định với uy tín và vị trí của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và các nhóm điều hành kinh tế trong chính phủ của ông.

BBC chưa liên lạc được với bà Đặng Thị Hoàng Yến để hỏi về những diễn biến mới nhất liên quan đến bà.

Trong một cuộc trả lời phỏng vấn với BBC qua điện thư email trong tháng 9, bà nói bà không đứng đằng sau trang quanlambao.

Tin về trang blog, với nội dung chính công kích Thủ tướng, bị chiếm quyền kiểm soát đang thu hút dư luận trong tối ngày 9/10.

Một cây bút, Trương Duy Nhất, viết trên blog rằng bài viết mà hacker đang đưa ra “có nhiều hình ảnh riêng tư của con gái và người thân gia đình bà Yến bị tung lên theo lối bôi nhọ rất hạ đẳng”.

Theo BBC - http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/10/121009_quanlambao_new_move.shtml

Vạn Lý Hỏa Thành của Trung Quốc


Năm 2012, ngân sách của Trung Quốc dành cho an ninh nội địa “giữ vững ổn định” lên tới 701.7 tỉ NDT ( tức 110 tỉ USD) lớn hơn cả ngân sách quốc phòng với 670.2 tỉ NDT ( tức 106 tỉ USD). Do đó, những người “chống cộng” cho rằng hóa ra kẻ địch lớn nhất của Chính phủ Trung Quốc chính là nhân dân Trung Quốc, mà không phải là các nước có tranh chấp lãnh thổ với Trung Quốc hay đối thủ cạnh tranh Mỹ.

Để duy trì ổn định chính quyền, ngoài những biện pháp duy trì trật tự an ninh xã hội thường thấy, Trung Quốc còn muốn khống chế một mặt trận quan trọng hơn. Mạng internet đã tạo ra không gian tồn tại cho những “ ý kiến khác biệt” với tuyên truyền của nhà nước, bắt đầu từ năm 1994, Trung Quốc bắt đầu thắt chặt kiểm soát ngôn luận trên mạng, giới cầm quyền đã thực thi ít nhất 37 pháp lệnh để tăng cường khống chế.

Vạn lý Trường Thành tường lửa” (Great Firewall) trên mạng internet duy trì ổn định chính quyền

Trung Quốc lần đầu tạo dựng “Vạn lý Trường Thành tường lửa” (Great Firewall) vào năm 1998 với một hệ thống kiểm tra, giám sát và những bộ lọc thông tin để ngăn cách cộng đồng mạng trong nước với những thông tin “không hữu hảo” đối với chính quyền Trung Quốc.

Từ năm 2000, chính quyền Trung Quốc đã cho thành lập bộ phận giám sát hệ thống mạng tại hơn 700 tỉnh thành trên khắp đất nước. Năm 2002 Trung Quốc nghiên cứu phát triển thành công bộ lọc ngăn chặn các từ khóa tìm kiếm. Năm 2003, Trung Quốc quy hoạch các công ty mạng vào một công ước với cái tên “Công ước tự tôn trọng pháp luật của các công ty Internet Trung Quốc” với tất cả những công ty có tên tuổi lớn như Sina, Sohu, Yahoo chi nhánh Trung Quốc…Những công ty này kí vào “công ước” phải cam kết không phổ biến thông tin phi pháp, cũng như không được đăng tải, sáng tác những các văn bản, thông tin gây bất lợi đối với sự ổn định của chính quyền.

Từ năm 2003, Trung Quốc có hơn 200.000 tiệm internet, trong đó có hơn một nửa phải đóng cửa vì các hoạt động trấn áp “tự do ngôn luận” trên mạng, một nửa còn lại thì bị cài các phần mềm giám sát. Vì vậy, năm 2009 xuất hiện một thông tư “quái đản” gây bức xúc trong dư luận quy định máy tính bán ra được tặng kèm phần mềm “an toàn” với tên “Green Dam Youth Escort – 绿坝con đập xanh”.

Năm 1998, Trung Quốc bắt đầu thực hiện đề án “Golden Shield – 金盾工程. Năm 2003, Trung Quốc đầu tư 800 triệu USD thành lập cơ quan nhà nước với tên “Công trình tấm chắn vàng thuộc Hệ thống thông tin hóa công tác công an toàn quốc” thuộc đề án Golden Shield và được hoàn thành vào năm 2006. Giai đoạn 2 của “công trình” này vẫn đang được ráo riết tiến hành.

Golden Shield gồm các kỹ thuật nhận dạng ngôn ngữ, dùng tự động giám sát, nghe trộm nội dung các cuội gọi điện thoại, xem trộm, cắt đứt các hoạt động trên mạng của người dùng, thậm chí có thể giám sát, ăn trộm nội dung thông tin từ các kết nối Bluetooth hay Wireless…( chú thích: Các nguồn tin phương Tây cho rằng Vạn Lý Hỏa Thành là một công trình thuộc Golden Shield, tuy nhiên 2 chương trình này không phải cùng một Bộ phần điều hành. Golden Shield thuộc Bộ công an quản lí, còn Great Firewall thì được cho là thuộc Bộ an ninh quốc gia 国家安全部 và Ban tuyên truyền Trung ương 中共中央宣傳部quản lí)

Đội quân đánh thuê trên mạng

Theo nghiên cứu năm 2004 của Berkman Center thuộc Đại học Harvard, trung tâm này đã thử nghiệm 203,217 trang web, trong đó có 18,931 ( 9.3%) đã bị khóa bởi hệ thống tường lửa của Trung Quốc. Cư dân mạng Trung Quốc vì muốn thoát ra khỏi bức tường, đã sử dụng các phần mềm tương tự như Freegate – 自由门 để vượt qua sự kiểm duyệt.

Lấy BBS làm ví dụ, ở Đại học Bắc Kinh có giao diện diễn đàn với tên “rối như canh hẹ-一塌煳涂thường bàn luận các vấn đề phủ bại của Chính phủ cũng như thường có các ý kiến về dân chủ, nhân quyền, tới năm 2004 thì bị đóng cửa. Sau đó những diễn đàn có từ ngữ liên quan như “一塌 ” ” 煳涂” “一塌” “ytht” “yitahutu”  đều bị đóng cửa bởi bộ lọc kiểm duyệt, đồng thời các trường đại học ở Trung Quốc cũng công bố cấm thảo luận tới vấn đề “rối như canh hẹ” này.

Để gia tăng khống chế các diễn đàn BBS của các trường đại học, Bộ giáo dục Trung Quốc đã yêu cầu đổi các diễn đàn BBS thành nơi giao lưu của các thành viên trong trường với danh tính thật, đồng thời áp dụng BBS của đại học Thanh Hoa là “Thanh Đại Thủy Mộc” làm mẫu, sau đó chính quyền tiếp nhận quyền quản lý diễn đàn này. Với tình hình đó, các diễn đàn BBS của các trường đại học khác không còn cách nào khác là đóng cửa.

Dùng công nghệ, kĩ thuật vào việc kiểm soát thông tin nhằm giữ ổn định cho chế độ là không xuể, đơn giản vì thế giới mạng là không có biên giới. Cho nên, Trung Quốc cũng đầu tư một lướng lớn nhân lực vào cuộc chiến khống chế tự do trên mạng.

Tháng 6/2012,một nghiên cứu của đại học Harvard có tên “"How Censorship in China Allows Government Criticism but Silences Collective Expression" đã chỉ ra: Chính phủ Trung Quốc đã huy động từ 20.000 tới 50.000 cảnh sát mạng cùng 250.000 tới 350.000 thành viên của “Ngũ Mao Đảng – Đảng 5 hào” sử dụng cho các chiến dịch trấn áp, khống chế trên mạng.

Những thành phần được gọi là “Đảng 5 hào” là tên gọi châm biếm của những “bình luận viên trên mạng” được chính phủ trả công cho công việc bút chiến. Mỗi còm trên mạng cho những bài văn có lợi cho chính quyền được trả công 5 hào( ½ RMB). Công việc của họ là chuyên phát tán những bài văn ca ngợi đảng hoặc chĩa mũi dùi, phê bình những ý kiến hoặc bài văn bất đồng chính kiến, phản đối. Mục đích là để thế giới mạng đạt tới mức độ “hài hòa”.

Ngoài nhân lực giám sát trên các trang mạng, còn phối hợp chặt chẽ với bên an ninh. Ví dụ vụ scandal của Bạc Hy Lai hồi tháng 3 đã dấy lên những bình luận náo nhiệt trên mạng. Trung Quốc đã khóa chức năng bình luận của nhiều trang mạng lại, đồng thời bắt giữ hàng nghìn blogger có phát ngôn “ảnh hưởng ổn định xã hội”. Năm 2011, họ cũng đã ngăn chặn mọi tin tức về cách mạng hoa Nhài ở Bắc Phi và các nước Arab không những trên báo chí, truyền thông mạng mà còn cả email, tin nhắn điện thoại. Thậm chí những bào báo có chữ “hoa nhài” cũng bị cắt bỏ.

Như vậy có thể thấy chính phủ Trung Quốc không chỉ trấn áp những tiếng nói trong nước, nghiên cứu của Harvard còn cho thấy Trung Quốc cũng trấn áp những tiếng nói từ bên ngoài. Bao gồm cả trang web của nhật báo Apple ở Hongkong.

Trung Quốc đổ nhiều tiền của vào công cuộc theo dõi, ngăn chặn mạng internet, mục đích là để trấn áp bất cứ tiếng nói khác biệt với chính quyền của bất cứ ai trên không gian mạng. Một ví dụ là trang mạng có liên hệ mật thiết với phần lớn chúng ta là facebook. Có thể bạn không tưởng tượng được mỗi ngày chúng ta đều cập nhật trạng thái mới nhất của bạn bè thì người Trung Quốc đa phần không biết gì về trang này. Chỉ có một số ít thông qua các phần mềm vượt tưởng lửa như Freegate để truy cập một cách chập chờn. Trung Quốc cũng có phiên bản nội địa hóa của mình là Renren.com nhưng lại phải dùng danh tính thật để đăng kí, quy định này cũng đại diện cho chế độ kiểm duyệt mạng ở nước này.

Trung Quốc cũng giống như Taiwan thời trước với chế độ kiểm duyệt báo chí gắt gao, chính quyền muốn đăng tin nào thì dân chúng chỉ được xem cái đó. Trung Quốc hiện không chỉ kiểm soát bao chí trong nước, họ còn quyết định xem những hãng tin nào được phép vào nước này, như từ chối cho nhật báo Apple của Hongkong và Taiwan vào nước này, tất nhiên là đi kèm với việc ngăn chặn trang web của báo này trên mạng. (còn nữa)

Lược dịch từ bài của Hứa Kiện Vinh trên Thinking Taiwan
http://www.thinkingtaiwan.com/public/articles/view/146

10/08/2012

BBC Việt ngữ - sự ngu xuẩn tiếp diễn


Độc giả cảm thấy buồn nôn giống như vừa ăn phải món thịt lừa chưa được nấu kỹ…

Bài viết của tác giả Lê Hùng, gửi riêng cho REDS.VN từ TP HCM.

Vào dịp kỷ niệm Quốc khánh Trung Quốc 1/10, trên báo chí có hai tin tức như sau:

- 1: Việt Nam gửi điện mừng quốc khánh Trung Quốc. Nhận xét: Đây là một nghi thức bình thường giữa 2 quốc gia có quan hệ ngoai giao chính thức.

- 2: Trung Quốc Quốc tổ chức kỷ niệm Quốc khánh ở "Tam Sa". Nhận xét: Đây là một việc làm phi pháp, đã bị báo chí Việt Nam lên án mạnh mẽ.

Từ hai thông tin riêng rẽ trên, các nhà báo của BBC Việt ngữ nhào nặn ngay ra một bài viết có tiêu đề rất… khó hiểu: “VN mừng quốc khánh TQ ở Hoàng Sa?”, được đăng tải ở đầu trang chủ từ sáng 6/10.

Sapo của bài viết: “Lãnh đạo Việt Nam đã gửi điện chúc mừng ngày Quốc khánh của nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa để rồi nhận tin Trung Quốc tổ chức Quốc khánh rầm rộ ở Tam Sa trên quần đảo Hoàng Sa mà Việt Nam tuyên bố chủ quyền”.

Vậy là hai sự việc không có mối liên hệ gì với nhau đã được ghép lại thành một vấn đề mang tính chất nghiêm trọng về đường lối ngoại giao của chính quyền Việt Nam. Đây là một sự gượng ép hết sức vô lý trong cách diễn đạt của BBC Việt ngữ nhằm định hướng người đọc theo quan điểm của trang mạng này.

Chính vì tự nhận thấy sự bất hợp lý mà người viết phải “chữa cháy” bằng đoạn: “Có thể các điện thư chúc Quốc khánh chỉ là thông lệ ngoại giao thường có giữa các quốc gia, như lời chúc của Ngoại trưởng Hoa Kỳ, Hillary Clinton tới Việt Nam nhân ngày 2/9 năm nay”.

Ngay sau đó, người viết lèo lái một cách vụng về và không thuyết phục về chủ đề mà đầu bài gợi ra bằng đoạn: “Nhưng trong bối cảnh quan hệ Trung - Việt được dư luận coi là 'nhạy cảm', câu chuyện Trung Quốc làm lễ Quốc khánh ở Tam Sa đã khiến một số tờ báo trong nước và nhất là cộng đồng mạng tiếng Việt tỏ thái độ”.

Đến đây thì câu chuyện “VN mừng quốc khánh TQ ở Hoàng Sa” kết thúc. Độc giả cảm thấy buồn nôn giống như vừa ăn phải món thịt lừa chưa được nấu kỹ.

Cách làm báo khiên cưỡng này là một ví dụ điển hình trong việc bộ máy truyền thông tiếng Việt “chính thống” của hải ngoại (núp bóng các hãng thông tấn quốc tế) chế biến tin tức như thế nào trong nỗ lực gây ấn tượng về một chính quyền Việt Nam nhu nhược và yếu thế ước Trung Quốc, cũng như nhiều vấn đề khác.

Tất nhiên, không phải bài viết nào từ “lề quốc tế” cung lồ lộ dụng ý chính trị như bài viết này của BBC Việt ngữ. Dụng ý đó được thể hiện tinh tế hay thô thiển thì còn phụ thuộc vào việc người viết khôn hay ngu (cũng là thịt lừa, nhưng được đầu bếp giỏi nấu nướng thì ăn rất ngon, và đố ai biết là thịt lừa!).

Bên cạnh cái ngu của nhà báo viết bài “VN mừng quốc khánh TQ ở Hoàng Sa” kể trên, còn một sự ngu xuẩn có hệ thống khác thuộc về cả ban biên tập BBC Việt ngữ, thể hiện trong việc chọn lựa ảnh minh họa.

Vâng, hình ảnh ông TBT Nguyễn Phú Trọng đang… gãi đầu (hay vuốt tóc?) trông khá "ngộ nghĩnh" đã được chọn làm ảnh minh họa chính và hình đại diện của hàng loạt bài viết về bộ máy nhà nước Việt Nam trên BBC Việt ngữ.

Trên khía cạnh đời sống thì đây chỉ là một khoảnh khắc bình dị được ghi lại trong ống kính máy ảnh. Nhưng đưa một hình ảnh có tính chất đời thường như vậy vào những bài báo mang tính chính trị thì lại là điều rất bất thường.

Điều này thể hiện sự thiếu tôn trọng có chủ ý mà BBC Việt ngữ dành cho một nhà lãnh đạo của Việt Nam, vì hãng thông tấn này chắc chắn không thiếu những hình ảnh phù hợp để đưa vào trong bài.

Về mặt nghề nghiệp, đó là sự thiếu nghiêm túc, nếu không muốn nói là nghiệp dư của những người được gọi là “nhà báo” đang ngồi trong trụ sở của BBC Việt ngữ ở London.

LÊ HÙNG

10/05/2012

CỰU PHÓ THỦ TƯỚNG VN CẢNH BÁO NGUY CƠ NỀN KINH TẾ ĐANG XẤU ĐI


Cách đây vài ngày, một tờ báo đã làm một cuộc khảo sát về sự biến mất của những đồng tiền lẻ với kết quả mà ai cũng biết: Những đồng tiền lẻ 100, 200 đồng đã trở thành “cổ vật”.

Vì sao lại thế? Bởi lạm phát đã khiến chúng không thể mua bất cứ thứ gì, kể cả một cốc trà đá, một mớ rau, hay một gói tăm; trừ… cổ phiếu.


Ngay trong ngày đầu tuần, thị trường chứng khoán (TTCK) VN - 12 năm sau tiếng cồng đầu tiên - đã chứng kiến một kỷ lục tồi tệ khi giá của một cổ phiếu (Sme) đạt “mốc” 200 đồng. Có thể hơi bi quan khi nói đó là “mức giá giấy vụn”, nhưng ngay cả những nhà đầu tư lạc quan nhất đang nắm blue chip trong tay cũng đã nghĩ đến một ngày những tờ giấy - được gọi là cổ phiếu - tiến tới “mốc” 0 đồng.  

Bởi đằng sau nó là những doanh nghiệp lỗ, nợ đầm nợ đìa, mà nếu đem ra “chợ”, có lẽ chỉ có giá tượng trưng 1USD.

Một trong số đó là cánh chim đầu đàn của ngành xây dựng VN: Vinaconex. Một DN hàng chục ngàn nhân viên, vốn chủ sở hữu 3.500 tỉ đồng mà lợi nhuận giảm đến 98%, chỉ còn chưa đầy 6 tỉ đồng/năm thì đôi khi khoản lợi nhuận đó so với khoản nợ đầm đìa 20 ngàn tỉ đồng, trong đó có tới một nửa là nợ ngắn hạn, giống hệt với sự nhạo báng.

Ngoảnh sang bên trái, “người anh em” Sông Đà có nợ phải trả gấp gần 9 lần vốn chủ sở hữu. Quay sang bên phải, “người bạn thân” là Tập đoàn Phát triển nhà và đô thị Việt Nam cũng có tỉ lệ nợ trên vốn chủ 6,36%, cao ở mức ngất ngưởng.

Nhưng có vẻ, vấn đề lại ở chỗ DN nào sẽ xếp hàng kế tiếp khi con số nợ xấu của khối các DNNN được đưa ra là không nhỏ, phản chiếu chỉ một phần trong tảng băng nợ xấu ngân hàng, tiếp tục gióng chuông “đáng báo động”- như thừa nhận của Thống đốc NHNN trước QH. Và đến giờ, không thể không lo ngại khi những con số dài ngoằng mang tên nợ xấu đang gây ra “bi kịch tiền tệ” - chữ dùng của Chủ tịch Ủy ban Giám sát tài chính quốc gia Lê Xuân Nghĩa, khiến các ngân hàng vừa thừa tiền, vừa lãi khủng, trong khi nhiều lĩnh vực kinh tế đang “đông lạnh” vì thiếu vốn.

“Nợ xấu đang chèn ép lên cả nền kinh tế, nếu không xử lý đúng đắn sẽ dẫn đến đổ vỡ”. Và “lãi khủng chính là lãi ảo”. Đây là khẳng định của nguyên Phó Thủ tướng Vũ Khoan trước điều ông gọi là “kinh tế ảo”, mà đại diện của nó chính là các ngân hàng. Hậu quả của “kinh tế ảo” là cả nền kinh tế đang mắc nợ hệ thống ngân hàng 2,7 triệu tỉ đồng. Tại Diễn đàn kinh tế mùa thu do Ủy ban Kinh tế Quốc hội tổ chức, một tính toán được đưa ra, rằng: Chỉ tính với lãi suất cho vay “lý tưởng” hiện nay là 15%/năm thì mỗi tháng, nền kinh tế trả cho hệ thống ngân hàng món lãi suất 40.000 tỉ đồng - tương đương 2 tỉ USD.

Thủ phạm có lẽ không khó suy đoán: Chủ yếu là các con nợ (các DN) và cũng là chính các chủ nợ - hệ thống ngân hàng.

Có thể sẽ có những nhìn nhận lạc quan hơn từ phía cơ quan điều hành, hoặc của chính các DN đang ngấp nghé phá sản. Nhưng sự lạc quan có biến thành tiền cho nền kinh tế được hay không lại là chuyện hoàn toàn khác, mà thị trường chứng khoán trước nay vẫn là chiếc hàn thử biểu chính xác nhất của niềm tin đám đông. Nhìn nhận một cách nghiêm túc “sức khoẻ” của cả con nợ và chủ nợ, từ đó có phương án tái cơ cấu một cách chính xác nhất để lấy lại niềm tin không chỉ cho DN, mà cho cả nền kinh tế.

Theo Đào Tuấn
Lao động

10/04/2012

"Phi chính trị hóa Quân đội" là âm mưu và thủ đoạn chính trị trong chiến lược "diễn biến hòa bình"


"Phi chính trị hóa Quân đội" là âm mưu và thủ đoạn chính trị trong chiến lược "diễn biến hòa bình" của chủ nghĩa đế quốc và các thế lực chống chủ nghĩa xã hội, nhằm tách Quân đội khỏi sự lãnh đạo của Ðảng Cộng sản, đối lập Quân đội với Ðảng và nhân dân, tiến tới vô hiệu hóa Quân đội và cao hơn nữa là sử dụng Quân đội vào mục đích lật đổ chế độ xã hội chủ nghĩa.


Ðể nâng cao hiệu quả phòng, chống khuynh hướng "phi chính trị hóa" trong Quân đội nhân dân Việt Nam, cần tập trung vào các giải pháp chủ yếu sau:

1. Giữ vững và tăng cường sự lãnh đạo của Ðảng đối với Quân đội, nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của các tổ chức đảng trong Quân đội

Giữ vững và tăng cường sự lãnh đạo của Ðảng đối với Quân đội là một nguyên tắc tiên quyết, là vấn đề then chốt nhất, để bảo đảm thực hiện thắng lợi nguyên tắc trên phải xây dựng Ðảng bộ Quân đội trong sạch, vững mạnh, thống nhất cao và có sức mạnh chiến đấu tổng hợp. Muốn vậy, phải thường xuyên chăm lo xây dựng các tổ chức đảng trong Quân đội vững mạnh về chính trị, tư tưởng, tổ chức; chống sự suy thoái về phẩm chất, đạo đức, lối sống, những biểu hiện lệch lạc về chính trị; ngăn ngừa và làm thất bại mọi âm mưu, hành động hạ thấp vai trò lãnh đạo của Ðảng đối với Quân đội. Hơn lúc nào hết, Ðảng bộ Quân đội, các tổ chức đảng trong Quân đội phải tiếp tục đổi mới sự lãnh đạo cho ngang tầm nhiệm vụ trước những biến đổi trong nước, khu vực và thế giới. Phải nâng cao trình độ, năng lực và hiệu quả lãnh đạo toàn diện, nhất là trình độ trí tuệ, trình độ lý luận..., nâng cao sức chiến đấu, phẩm chất, năng lực, vai trò tiên phong gương mẫu của cán bộ, đảng viên.

Trong điều kiện hiện nay, để giữ vững và tăng cường sự lãnh đạo của Ðảng đối với Quân đội, trước hết phải thực hiện nghiêm túc, hiệu quả Nghị quyết 51 của Bộ Chính trị (khóa X) về tiếp tục hoàn thiện cơ chế lãnh đạo của Ðảng thực hiện chế độ một người chỉ huy, gắn với thực hiện chế độ chính ủy, chính trị viên trong Quân đội nhân dân Việt Nam. Ðồng thời, quán triệt sâu sắc và thực hiện nghiêm túc, hiệu quả Nghị quyết Hội nghị lần thứ 4 Ban Chấp hành Trung ương khóa XI "Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Ðảng hiện nay"; phải không ngừng chăm lo xây dựng các tổ chức đảng các cấp trong Quân đội vững mạnh về chính trị, tư tưởng, tổ chức; kiên quyết đấu tranh chống mọi biểu hiện tiêu cực, suy thoái về phẩm chất chính trị, đạo đức, lối sống; tiếp tục quán triệt sâu sắc và tổ chức thực hiện tốt việc Học tập và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, nhất là làm theo Bác. Qua đó, xây dựng tổ chức đảng các cấp trong Quân đội thật sự trong sạch, vững mạnh, có năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu cao, lãnh đạo đơn vị hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao trong mọi tình huống.

Mặt khác, cần phát triển và vận hành thống nhất, đồng bộ, có hiệu quả các yếu tố hợp thành cơ chế lãnh đạo của Ðảng đối với Quân đội. Ðảng thực hiện sự lãnh đạo tuyệt đối, trực tiếp về mọi mặt đối với Quân đội thông qua hệ thống tổ chức đảng, hệ thống chỉ huy, hệ thống cơ quan chính trị, cán bộ chính trị các cấp và các tổ chức quần chúng ở cơ sở. Do đó, cần tăng cường bồi dưỡng, nâng cao năng lực lãnh đạo và sức chiến đấu của tổ chức đảng, chú trọng cấp ủy đảng ở cơ sở và cơ quan tham mưu chiến dịch, chiến lược; tập trung nâng cao năng lực quán triệt, cụ thể hóa và tổ chức thực hiện nghị quyết, chất lượng sinh hoạt của cấp ủy, chi bộ.

Trong cơ chế lãnh đạo của Ðảng đối với Quân đội, hệ thống cơ quan chính trị và đội ngũ cán bộ chính trị là lực lượng nòng cốt tiến hành công tác đảng, công tác chính trị. Do đó, cần nâng cao chất lượng tổ chức và hoạt động của hệ thống cơ quan chính trị, cán bộ chính trị, nhất là đội ngũ chính ủy, chính trị viên trong Quân đội thật sự tiêu biểu về bản lĩnh chính trị, phẩm chất đạo đức, năng lực trí tuệ, tính tiền phong gương mẫu, năng lực tư duy lý luận và trình độ tổ chức hoạt động thực tiễn, nắm vững và thực hiện tốt các nguyên tắc, nội dung, chế độ công tác và quy trình, phương pháp tiến hành công tác đảng, công tác chính trị...

2. Tăng cường nghiên cứu cơ sở lý luận, thực tiễn, vạch trần và chống lại âm mưu, thủ đoạn của các thế lực thù địch hòng làm Quân đội ta "tự diễn biến" theo khuynh hướng "phi chính trị hóa"

Nhà nước và Quân đội đều là sản phẩm của cuộc đấu tranh giai cấp, nên không hề có nhà nước và quân đội "phi chính trị", đứng ngoài chính trị, "trung lập về chính trị". Mọi toan tính muốn xóa nhòa mặt chính trị của Quân đội đều bắt nguồn từ đường lối chính trị của giai cấp phản động, hòng che giấu vấn đề cốt lõi nhất của Quân đội trong những điều kiện mới và hoàn cảnh mới.

Quân đội xuất hiện và tồn tại gắn liền với chính trị, bị chi phối bởi chính trị, là công cụ thực hiện mục tiêu chính trị ấy. Mọi mặt hoạt động của Quân đội đều bị quy định bởi chính trị và phụ thuộc vào chính trị. Chính trị quy định bản chất, chức năng, nhiệm vụ, các mối quan hệ cơ bản của Quân đội như quan hệ với giai cấp, với chế độ xã hội, với nhân dân, dân tộc. Quân đội bao giờ cũng gắn chặt với giai cấp, nhà nước đã sinh ra nó, mang bản chất giai cấp sâu sắc. Không và không thể có quân đội "phi giai cấp" hoặc "siêu giai cấp", quân đội "phi chính trị" hoặc "đứng ngoài chính trị".

Quân đội nhân dân Việt Nam ra đời từ các phong trào đấu tranh của quần chúng, được Ðảng Cộng sản Việt Nam tổ chức, lãnh đạo. Vì vậy, Quân đội không có mục tiêu chiến đấu nào khác là độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội để đem lại cuộc sống hạnh phúc, ấm no cho nhân dân. Ðó cũng là mục tiêu chính trị của Ðảng Cộng sản Việt Nam. Quân đội ta không chỉ mang bản chất giai cấp công nhân mà còn mang đầy đủ tính nhân dân sâu sắc và dân tộc chân chính. Là Quân đội cách mạng kiểu mới, Quân đội ta không là một công cụ bạo lực "phi chính trị", đứng ngoài cuộc đấu tranh vì độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội. Lịch sử gần 68 năm xây dựng, chiến đấu và trưởng thành của Quân đội ta đã chứng minh rất rõ điều đó và nay không có lý do gì phải thay đổi. Ðối lập với luận điệu "quân đội cần phi chính trị", chúng ta càng phải đẩy mạnh xây dựng Quân đội vững mạnh về chính trị, làm cơ sở nền tảng để xây dựng vững mạnh toàn diện. Ðó là sự bảo đảm vững chắc để Quân đội ta không đi chệch mục tiêu chiến đấu vì độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, vì hạnh phúc của nhân dân.

Trong cuộc đấu tranh vạch trần sự dối trá, lừa bịp và ngụy biện trong khẩu hiệu "Quân đội cần đứng ngoài chính trị" của các thế lực thù địch, phải huy động sức mạnh tổng hợp của cả hệ thống chính trị, phải gắn chặt với việc nâng cao tinh thần cảnh giác cách mạng cho mọi tầng lớp nhân dân; nâng cao trách nhiệm trong việc tham gia tuyển chọn và cử công dân đủ tiêu chuẩn chính trị nhập ngũ, thực hiện nghĩa vụ quân sự. Cấp ủy và chính quyền các địa phương cần quán triệt sâu sắc hơn cơ chế lãnh đạo của Ðảng, chức năng quản lý và tổ chức thực hiện nhiệm vụ quân sự, quốc phòng của mình, cùng chức năng của Quân đội để khi cần thiết huy động lực lượng Quân đội tham gia giải quyết các vấn đề nảy sinh trên địa bàn, phải tuân thủ quy định của Nhà nước và của Bộ Quốc phòng, tránh huy động, sử dụng tùy tiện, sai nguyên tắc, nhất là vào những công việc không đúng chức năng, dễ làm giảm uy tín  và vị thế của Quân đội.

3. Tăng cường xây dựng Quân đội nhân dân Việt Nam vững mạnh về chính trị

Xây dựng Quân đội vững mạnh về chính trị, về thực chất là xây dựng bản chất giai cấp công nhân, bản chất của quân đội cho phù hợp sự phát triển của tình hình, nhiệm vụ; lấy chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng và kim chỉ nam cho hành động.

Vấn đề cốt lõi trong xây dựng quân đội về chính trị là củng cố và tăng cường bản chất giai cấp công nhân, tính nhân dân, tính dân tộc. Bản chất cách mạng của Quân đội ta không tự phát hình thành, phát triển, mà phải trải qua quá trình chủ động tích cực giáo dục, rèn luyện về chính trị, tư tưởng và xây dựng về tổ chức. Ðó cũng là quá trình giải quyết đúng đắn các quan hệ xã hội mà trong đó Quân đội khẳng định vai trò, chức năng và giá trị xã hội của mình. Trong đó, các mối quan hệ với Ðảng, với nhân dân, quan hệ nội bộ, quan hệ quốc tế... là những mối quan hệ cơ bản nhất, quyết định sự tồn tại, trưởng thành của Quân đội ta. Ðó cũng là quá trình xây dựng nền tảng chính trị của Quân đội, bao gồm nền tảng giai cấp - xã hội, khối đại đoàn kết toàn dân tộc, đoàn kết quốc tế, góp phần đắc lực vào sự vững mạnh của hệ thống chính trị xã hội và sự ổn định chính trị xã hội.

Xây dựng Quân đội về chính trị trong giai đoạn cách mạng hiện nay phải đạt tới năng lực và hiệu lực chính trị thực tiễn cao trong đời sống chính trị của đất nước và được thể hiện ở việc thực hiện thắng lợi các nhiệm vụ chính trị, quân sự của Quân đội. Trong đó, kiên định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội, chấp hành nghiêm nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, góp phần giữ vững môi trường hòa bình, ổn định và phát triển đất nước phải được nhận thức và thực hiện nhất quán trong toàn quân; xây dựng nền quốc phòng toàn dân, thế trận quốc phòng toàn dân gắn với thế trận an ninh nhân dân ngày càng vững chắc, tiềm lực quốc phòng - an ninh của đất nước ngày càng được tăng cường; chất lượng tổng hợp, trình độ chính quy, sức mạnh và khả năng chiến đấu của Quân đội phải tiếp tục được nâng cao, đáp ứng yêu cầu nhiệm vụ trong tình hình mới. Xây dựng Quân đội về chính trị đòi hỏi sự nỗ lực, sự kiên định và bền bỉ rất cao của toàn Ðảng, toàn quân, của cả hệ thống chính trị và bản thân Quân đội. Vì thế, các cấp, các ngành cần đẩy mạnh công tác tuyên truyền, giáo dục, không mất cảnh giác với những thủ đoạn nham hiểm của các thế lực thù địch trong âm mưu hạ thấp vai trò và vị thế của Quân đội; phối hợp chặt chẽ với các đơn vị Quân đội đóng quân trên địa bàn để chăm lo xây dựng Quân đội, củng cố và tăng cường sức mạnh đoàn kết quân dân, góp phần giữ gìn và phát huy hình ảnh Bộ đội Cụ Hồ trong xã hội.

Chống âm mưu "phi chính trị hóa" Quân đội và tăng cường xây dựng Quân đội vững mạnh về chính trị là hai mặt của quá trình xây dựng Quân đội theo hướng cách mạng, chính quy, tinh nhuệ, từng bước hiện đại. Từ đó đòi hỏi phải thực hiện đồng bộ các giải pháp chính trị, tư tưởng và tổ chức, mà then chốt là xây dựng Ðảng bộ Quân đội trong sạch, vững mạnh, làm cơ sở cho Quân đội hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ.

4. Thường xuyên đổi mới, nhạy bén, sáng tạo trong vận dụng các nội dung, phương pháp, hình thức giáo dục chính trị - tư tưởng cho cán bộ, chiến sĩ.

Hiệu quả và chất lượng giáo dục chính trị - tư tưởng hiện nay, trước hết được đánh giá ở vai trò của giáo dục trong củng cố lòng tin vào chủ nghĩa Mác - Lê-nin, tư tưởng Hồ Chí Minh; tin tưởng tuyệt đối vào chủ trương, đường lối, chính sách của Ðảng và Nhà nước trong công cuộc đổi mới và phát triển đất nước; khẳng định vai trò quyết định sự trưởng thành và chiến đấu của Quân đội là sự lãnh đạo của Ðảng. Mặt khác, do tính đa dạng của đối tượng giáo dục và sự phá hoại về tư tưởng rất tinh vi của các thế lực thù địch nên phải sử dụng đồng bộ các nội dung, phương pháp để tác động hiệu quả vào đối tượng được giáo dục.

Trong tình hình hiện nay, Quân ủy Trung ương, Bộ Quốc phòng, Tổng cục Chính trị, cấp ủy đảng các cấp thường xuyên đổi mới và không ngừng nâng cao chất lượng, hiệu quả công tác giáo dục chính trị - tư tưởng, giáo dục tình hình, nhiệm vụ cách mạng, nhiệm vụ Quân đội. Các đơn vị trong toàn quân tiếp tục triển khai chương trình hành động của Ðảng ủy Quân sự Trung ương thực hiện Nghị quyết Trung ương 5 (khóa X) về công tác tư tưởng, lý luận và báo chí. Theo đó, công tác thông tin, tuyên truyền, báo chí, xuất bản... phải luôn bám sát nhiệm vụ của cách mạng, của Quân đội, bảo đảm đúng định hướng chính trị, đúng quan điểm, đường lối của Ðảng. Các hoạt động văn hóa, văn nghệ cần được tổ chức thường xuyên, sát thực tiễn hoạt động của bộ đội.

Muốn làm được điều đó cần tăng cường và đề cao vai trò tham mưu, hướng dẫn của cơ quan chính trị, sự phối hợp giữa các cơ quan chức năng trong xây dựng kế hoạch và tổ chức tiến hành công tác giáo dục. Trong thực hành giáo dục chính trị - tư tưởng cần khắc phục các hiện tượng bất cập như nội dung còn chung chung, dàn trải, chưa bám sát tình hình nhiệm vụ, đối tượng giáo dục; hình thức, phương pháp chưa phong phú, sinh động, thiếu nhạy bén, kịp thời. Cần coi trọng xây dựng môi trường văn hóa trong sạch, lành mạnh ở các đơn vị Quân đội nhằm ngăn chặn sự xâm nhập của các tư tưởng văn hóa xấu, độc thẩm thấu vào Quân đội. Các cơ quan, đơn vị trong toàn quân cần phối hợp chặt chẽ chính quyền địa phương và nhân dân không để cho các thế lực thù địch có cơ hội lợi dụng truyền bá các ấn phẩm văn hóa xấu, độc vào Quân đội; tiếp tục xây dựng môi trường xanh, sạch, đẹp, tổ chức tốt hoạt động văn hóa, vui chơi, giải trí lành mạnh trong ngày nghỉ, giờ nghỉ để thu hút cán bộ, chiến sĩ, tạo những chuyển biến tích cực trong đời sống văn hóa - tinh thần, khắc phục các biểu hiện tiêu cực trong đạo đức, lối sống của một bộ phận cán bộ, chiến sĩ, góp phần phát huy những phẩm chất tốt đẹp của Bộ đội Cụ Hồ trong tình hình mới. Làm tốt những nội dung trên cũng có nghĩa là chủ động tiến công trên mặt trận tư tưởng, lý luận, làm thất bại chiến lược diễn biến hòa bình và "phi chính trị hóa" quân đội của các thế lực thù địch; tiếp tục chỉ đạo, tổ chức quán triệt, thực hiện Nghị quyết Trung ương 4 (khóa XI) "Một số vấn đề cấp bách về xây dựng Ðảng hiện nay" ở tất cả các cấp chặt chẽ, theo đúng kế hoạch, đạt chất lượng, hiệu quả và mục đích, yêu cầu đề ra.

Trung tướng, TS VÕ TIẾN TRUNG 
Ủy viên T.Ư Ðảng, Ủy viên Quân ủy T.Ư, Giám đốc Học viện Quốc phòng

9/20/2012

Trung Quốc tung chiêu “giết gà dọa khỉ”


Từ Mỹ, EU, Philippines đến Nhật Bản, tất cả các đối tác thương mại đều từng “nếm trái đắng” khi chẳng may động chạm đến quyền lợi của Trung Quốc. Mới đây một chuyên gia Trung Quốc đã kêu gọi trừng phạt kinh tế Nhật.

Việt Nam cũng không phải là quốc gia ngoại lệ, hiện tăng trưởng của nước ta dựa khá nhiều vào Trung Quốc. Cần phải làm gì để đảm bảo lợi ích tốt nhất cho Việt Nam?

Chiêu “giết gà dọa khỉ”

Tranh chấp chủ quyền tại quần đảo tranh chấp Senkaku/Điếu Ngư giữa Nhật Bản và Trung Quốc đã dẫn tới làn sóng biểu tình chống Nhật ở nhiều thành phố của Trung Quốc vào cuối tuần qua. Không chỉ nhằm vào các cơ sở ngoại giao Nhật mà còn nhắm tới nhiều cửa hàng, đại lý, tập đoàn điện tử Panasonic, các hãng sản xuất xe hơi Toyota, Honda... Nhiều công ty lớn của Nhật Bản đã tạm thời đóng cửa.

Ông Andy Xie, cựu nhà kinh tế trưởng khu vực châu Á của Morgan Stanley cho biết: "Đây là một đòn giáng mạnh nữa vào kinh tế thế giới. Trung Quốc có thể mất đi nguồn vốn FDI đáng kể, tuy nhiên, thiệt hại mà Nhật Bản phải gánh chịu sẽ nặng hơn nhiều khi ôtô đang là điểm sáng của kinh tế nước này".

Giới phân tích cũng cảnh báo các nhà sản xuất của Nhật sẽ chịu tổn thất lớn hơn cả cuộc động đất hồi tháng 3/2011. Cổ phiếu Nissan, nhà sản xuất ôtô lớn nhất nước này (tại thị trường Trung Quốc) mất 5,2% giá trị, thấp nhất kể từ tháng 5/2012. Honda cũng bị tụt 3% và Công ty Fast Retailing (điều hành chuỗi cửa hàng thời trang Uniqlo) giảm 5,9%.
Từ Nhật Bản đến Mỹ, EU đến hay Philippines, tất cả các đối tác thương mại đều từng gánh hậu quả khi chẳng may động chạm đến quyền lợi của Trung Quốc.
Chiêu "giết gà dọa khỉ"
Ông Shaun Rein, chuyên gia phân tích của Tập đoàn nghiên cứu China Market cho biết: “những cuộc biểu tình của người dân Trung Quốc có thể khiến doanh nghiệp Nhật rút khỏi Trung Quốc và mở rộng đầu tư sang Thái Lan hoặc các quốc gia khác chào đón họ". Ông Rein cũng cảnh báo việc này sẽ ảnh hưởng đến tăng trưởng của Trung Quốc, đồng thời tác động xấu đến thương mại hai nước. Trung Quốc hiện là đối tác thương mại lớn nhất của Nhật Bản, còn Nhật Bản là thị trường lớn thứ ba của nước này. Vì thế, nếu quan hệ hai nước có tổn hại, thì đôi bên sẽ cùng chịu thiệt, nhất là khi kinh tế Trung Quốc đang tăng trưởng rất ì ạch.

Ngày 8/4, tàu chiến lớn nhất của Philippines đụng độ một đội tàu giám sát Trung Quốc tại bãi cạn Scarborough (Biển Đông) khi phát hiện nhiều ngư dân nước bạn đang đánh bắt cá ở đây. Chỉ vài tuần sau, Trung Quốc ra lệnh cấm nhập khẩu chuối từ Philippines. Cho đến ngày 29/5, Trung Quốc mới bắt đầu nhập khẩu trở lại chuối từ Philippines. Tổng thiệt hại lệnh cấm này gây ra cho Philippines ước tính vào khoảng 33,6 triệu USD.

Những hành động kể trên có thể ví là chiêu “giết gà dọa khỉ” mà Trung Quốc thường xuyên áp dụng để “trừng phạt” bất cứ nước nào đụng chạm tới quyền lợi của họ.

Tăng năng lực cạnh tranh

Có vẻ như với bất kỳ ai, Trung Quốc cũng áp dụng chiêu thức “giết gà dọa khỉ” và Việt Nam cũng không là một trường hợp ngoại lệ.
Thông tin đáng chú ý trong tháng 8 vừa qua là việc xuất khẩu hàng hóa của nhiều doanh nghiệp Việt Nam sang Trung Quốc gặp khó khăn, đình trệ. Nguyên nhân theo cơ quan quản lý Việt Nam lý giải là do phía Trung Quốc tăng cường giám sát, chống buôn lậu, tăng cường kiểm tra, kiểm dịch…hay còn gọi là “cấm biên”. Tuy nhiên, những động thái này nhắc dư luận nhớ đến việc cơ quan quản lý Trung Quốc áp đặt, hạn chế lên mặt hàng chuối và một số hàng nông sản khác của Philipines.
Do đó, có thể đây là một chiêu thức mà Trung Quốc sử dùng để trả đũa Việt Nam vì trước đó tại Việt Nam xuất hiện xu hướng tẩy chay hàng Trung Quốc do tình trạng thiếu an toàn và hưởng ứng chương trình “Người Việt ưu tiên dùng hàng Việt”.
Hợp tác kinh tế với Trung Quốc là lẽ tự nhiên, do sự gần gũi về địa lý, sự tương đồng về cơ cấu kinh tế, những sự thiếu hụt hay dư thừa về một số chủng loại nguyên, nhiên vật liệu, hàng hóa ở cả 2 nước cần có giao thương, trao đổi để bù đắp và cũng đã đem đến những hiệu quả nhất định.
Tuy nhiên, đã có những cảnh báo và bài học thực tiễn từ các nước, vì xét về phương diện quan hệ hợp tác kinh tế thương mại nhiều mặt hai nước, Việt Nam hiện đang nhập siêu lớn từ Trung Quốc. Số liệu xuất nhập khẩu của Tổng cục Hải quan, Bộ Công thương, 7 tháng đầu năm nay, Việt Nam nhập siêu từ Trung Quốc đã lên tới 8 tỷ USD. Do đó cần sớm có những điều chỉnh hợp lý để đảm bảo lợi ích tốt nhất cho Việt Nam. Bởi sự không tương xứng trong quan hệ thương mại hai bên sẽ đi liền với rất nhiều rủi ro.
Tuy đã khá muộn, nhưng không thể chậm trễ hơn nữa, Việt Nam cần đẩy nhanh việc nâng cao năng lực cạnh tranh của hàng hóa Việt Nam để thay thế nhập khẩu từ Trung Quốc và thâm nhập được vào thị truờng rộng lớn này. Điều này đòi hỏi sự xem xét toàn diện, kĩ lưỡng của tất cả các bộ ngành liên quan, với các chính sách điều chỉnh phù hợp, để thương mại Việt Nam ngang hàng với đối tác láng giềng khổng lồ.

Theo số liệu xuất nhập khẩu 6 tháng của Tổng cục Hải Quan, Năm 2007, nhập siêu từ Trung Quốc của Việt Nam là 9,145 tỷ USD. Năm 2008 tăng vọt lên con số 11,16 tỷ USD. Năm 2009, con số này đã tăng tiếp lên 11,532 tỷ USD. Năm 2010, nhập siêu từ Trung Quốc đã nâng lên mức báo động đỏ: ước 12,6 tỷ USD, bằng 105% mức nhập siêu cả năm (12 tỷ USD) của Việt Nam. Năm 2011, nhập siêu từ Trung Quốc đã lên đến 13,5 tỷ USD.
Như vậy, trong 7 tháng đầu năm, Việt Nam nhập siêu từ Trung Quốc đã lên tới 8 tỷ USD.

Bạch Dương


9/18/2012

Bộ Công an thông tin thêm về vụ án Nguyễn Đức Kiên

Ngày 18/9/2012, Cơ quan Cảnh sát điều tra (Bộ Công an) có văn bản số 557/C41/C46
Bản tin trên Cổng thông tin điện tử Bộ Công an cho biết ông Trần Ngọc Thanh - Giám đốc và bà Nguyễn Thị Hải Yến - Kế toán trưởng Công ty Cổ phần Đầu tư ACB Hà Nội đã bị khởi tố và bắt tạm giam.
thông báo về vụ án Nguyễn Đức Kiên, nguồn tin từ Cổng thông tin điện tử Bộ Công an vừa cho biết.

Theo đó, ngày 17/9/2012, lãnh đạo ba ngành Tư pháp Trung ương đã họp nghe Cơ quan Cảnh sát điều tra (Bộ Công an) báo cáo tiến độ, đánh giá tài liệu, chứng cứ thu thập được trong vụ án Nguyễn Đức Kiên và những người có liên quan, quyết định:

Thứ nhất, khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với ông Nguyễn Đức Kiên - nguyên Phó chủ tịch Hội đồng Sáng lập Ngân hàng ACB - về tội cố ý làm trái quy định của Nhà nước gây hậu quả nghiêm trọng theo điều 165 Bộ luật Hình sự.

Thứ hai, ra quyết định bổ sung quyết định khởi tố vụ án hình sự, quyết định bổ sung quyết định khởi tố bị can đối với ông Nguyễn Đức Kiên về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản theo điều 139 Bộ luật Hình sự.

Đồng thời ra quyết định khởi tố bị can, thực hiện lệnh bắt tạm giam đối với ông Trần Ngọc Thanh - Giám đốc và bà Nguyễn Thị Hải Yến - Kế toán trưởng Công ty Cổ phần Đầu tư ACB Hà Nội với vai trò đồng phạm. Các bị can đã được dẫn giải về trại tạm giam Bộ Công an để điều tra làm rõ vụ án.

Trước đó, vào ngày 21/8, nguồn tin từ Ngân hàng Nhà nước cho biết, căn cứ đơn khiếu nại, tố cáo vi phạm pháp luật xảy ra tại ba công ty: Công ty Cổ phần Đầu tư thương mại B&B; Công ty Cổ phần Đầu tư ACB Hà Nội; Công ty TNHH Đầu tư tài chính Á Châu Hà Nội do ông Nguyễn Đức Kiên làm Chủ tịch Hội đồng Quản trị, Cơ quan Cảnh sát điều tra (Bộ Công an) đã khởi tố vụ án hình sự, khởi tố, bắt tạm giam bị can đối với ông Nguyễn Đức Kiên, về tội "kinh doanh trái phép" theo điều 159 Bộ luật Hình sự.
Nhật Bình (vneconomy)

Tại sao Việt Nam không cần viện trợ?


Trong khi Indonesia và các thành viên ASEAN cam kết sẵn sàng giúp Việt Nam vượt qua khủng hoảng mà không cần tới cứu trợ của IMF và ASEAN+3. Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã khẳng định rằng “không có nhu cầu vay nguồn vốn của IMF và ASEAN+3”. Tại sao vậy?

Không chỉ khẳng định suông, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã chỉ ra những kết quả tích cực mà Việt Nam đạt được từ đầu năm 2012 đến nay, để thể hiện rõ sự tự tin và vị thế của Việt Nam trên trường Quốc tế.

Cụ thể, tình hình kinh tế vĩ mô của Việt Nam đang có nhiều chuyển biến tích cực. Lạm phát tám tháng đầu năm đã được kiềm chế ở mức 2,86% và dự báo cả năm khoảng 6%; xuất khẩu tăng gần 20%, nhập siêu ở mức gần 1% so với tổng kim ngạch xuất khẩu; Tăng trưởng GDP quý sau cao hơn quý trước, dự kiến cả năm 2012 tăng trưởng khoảng 5,5%; bình ổn giá vàng, dự trữ được khoảng 23 tỷ USD...

Tái cấu trúc nền kinh tế nói chung và khu vực ngân hàng nói riêng đã đạt những kết quả tích cực bước đầu. Những kết quả nêu trên và định hướng chính sách vĩ mô của Chính phủ đã được thị trường và cộng đồng quốc tế đánh giá cao.

Với điều kiện kinh tế vĩ mô, cán cân thanh toán, dự trữ ngoại hối, niềm tin thị trường tích cực như hiện nay, Chính phủ Việt Nam khẳng định không có nhu cầu vay nguồn vốn của IMF cũng như của ASEAN+3 để xử lý các vấn đề kinh tế trong nước. Mà chỉ cần duy trì quan hệ chặt chẽ, trong khuôn khổ hợp tác với IMF và ASEAN+3, bao gồm cả các hoạt động giám sát kinh tế vĩ mô định kỳ.
Việt Nam đang tự đứng trên đôi bàn chân của chính mình và vươn tầm ra ngoài
thế giới.
Ba thông điệp

Trong bối cảnh hiện nay, hành động từ chối viện trợ mang nhiều thông điệp thiết thực và ý nghĩa:

Thứ nhất: Lời khẳng định dứt khoát của Thủ tướng mang một ý nghĩa chính trị, một tín hiệu mới cho thấy đã qua rồi những ngày Việt Nam phải trông chờ một cách thụ động vào viện trợ từ các nước”

Thứ hai: Hành động từ chối viện trợ còn là lời khẳng định vị thế của Việt Nam. Việt Nam không chỉ có đủ năng lực kinh tế để đứng vững trên đôi chân của mình, mà còn có thể giúp những nước láng giềng. Điển hình là Việt Nam đã và đang có những đóng góp tích cực cho các nước trong khu vực như: viện trợ hơn 130 tỷ đồng cho Lào làm công trình thủy lợi, giúp Campuchia xây Sở chỉ huy Hải quân Hoàng Gia, viện trợ 5.000 tấn gạo cho Triều Tiên, trợ giúp 200.00 USD cho Nhật Bản khắc phục hậu quả do động đất và sóng thần... Từ đó thể hiện rõ một Việt Nam với hình ảnh năng động và tự chủ hơn.

Thứ ba: Hiện nay, Việt Nam đang nỗ lực duy trì uy tín của mình trong mắt cộng đồng quốc tế, việc thường xuyên nhận viện trợ từ các quốc gia có thể ảnh hưởng đến uy tín tài chính của đất nước, sẽ khiến Việt Nam có nguy cơ trở thành con nợ trong tương lai. Do đó, việc từ chối nhận viện trợ đã chứng tỏ bản lĩnh tài trí và suy nghĩ sâu xa của Chính phủ không muốn thế hệ sau này phải gánh những khoản nợ khổng lồ từ viện trợ.

Có câu: “Đời người quy luật trả vay, Mẹ Cha ăn mặn... đọa đầy thân con”, ở đời có vay có trả đó là thực tế không thể chối cãi. Từ đó, ngẫm lại chúng ta sẽ thấy việc phụ thuộc vào các khoản viện trợ từ các nước thật không dễ dàng chút nào. Do đó, Việt Nam đang ngày càng khẳng định uy tín, vị thế của mình để chứng minh cho cả thế giới biết Việt Nam đang tự đứng trên đôi bàn chân của chính mình và vươn tầm ra ngoài thế giới.

Bạch Dương
























Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

 
Powered by Blogger